Tôi là ai? – Một cái bát vỡ!

Tôi đứng nhìn 2 mảnh vỡ đang nằm lặng yên bên cạnh bồn rửa bát. Trước đây nó là một cái bát, tôi không hiểu vết nứt có từ bao giờ, chỉ biết rằng hiện nay nó đã tách thành 2 mảnh khá đẹp và ngã ra 2 phía, như một tác phẩm nghệ thuật. Nhìn na ná giống bức ảnh này nhưng không đẹp … Continue reading Tôi là ai? – Một cái bát vỡ!

Vẻ đẹp Ki-Aikido

Khoảng 2 năm đổ lại đây, tôi có tập một môn là Shin Shin Toitsu Aikido, nói nôm na là “con đường của sự hòa hợp thân và tâm”. Hoặc gọi theo cách đơn giản thông thường, thì là môn Ki-Aikido. Khi tôi nói rằng đang tập Ki-Aikido, đa phần tôi nhận được mấy câu hỏi rằng: Đây có phải một môn võ không? Có … Continue reading Vẻ đẹp Ki-Aikido

Võ vẽ – chuyện kể của một chiếc đai trắng

Với cá nhân tôi, tôi có cảm giác người ta đã hình thành sẵn nhân cách, con người trước khi đến với một môn võ; hơn là con người, nhân cách được hình thành sau khi tu luyện thành cao thủ của một môn phái nào đó. Thậm chí nếu tu luyện sai lầm, nhân cách con người ta còn hỏng hơn cả lúc chưa … Continue reading Võ vẽ – chuyện kể của một chiếc đai trắng

hieu-ung-canh-buom

Hiệu ứng cánh bướm

“Một cái đập cánh của con bướm ở Brazil có thể gây nên cơn bão tại Texas” – Edward Norton Lorenz. Chúng tôi đang ngồi trong quán, nhấm nháp những mẩu khoai tây vàng ruộm, ráo mỡ và không hề có một vết cháy xám nào cùng hai chai corona được chia đều cho mỗi người. Đây là buổi gặp lần đầu giữa tôi và … Continue reading Hiệu ứng cánh bướm

Nguyên tắc gieo trồng hạnh phúc: cái tất cả nằm trong cái đơn nhất

(Bài viết đến từ cảm nhận cá nhân của người viết. Lời khuyên là bạn đừng tin những gì anh ta viết, hãy tự chứng thực bằng kinh nghiệm cá nhân mình) Có câu chuyện về một chàng ngốc thế này: Xưa có một chàng ngốc sống cùng người nông dân trong một căn nhà lụp xụp. Tuy gia cảnh nghèo hèn, nhưng người nông … Continue reading Nguyên tắc gieo trồng hạnh phúc: cái tất cả nằm trong cái đơn nhất

Cái mà tôi thấy

“Tiến lên ta quyết tiến lên Tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu Hàng đầu rồi biết đi đâu? Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi.” Cái mà tôi nhìn một sự vật, sự việc thường không giống mọi người. Tôi ít khi chia sẻ điều này ra, vì có thể họ sẽ cho tôi là kẻ anti-social (người bài trừ xã hội), … Continue reading Cái mà tôi thấy

Khi người ta 30

“Có những người đã già dặn từ lúc còn rất trẻ. Có những người dù đến lúc già rồi, vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ.”  ~ Bà Nội Tôi không nghĩ rằng một người trưởng thành theo đúng nghĩa là người chưa từng gặp phải một sai lầm, những đổ vỡ nào trong đời. Đổ vỡ, thất bại, khó khăn là chuyện không tránh khỏi, … Continue reading Khi người ta 30