1h sáng nhớ La Pán Tẩn

La Pán Tẩn
La Pán Tẩn

1h sáng, viết xong bài blog về forex thì trời đổ mưa rào. Tôi tắt đèn đi, nằm trên giường, nghe mưa. Vậy mà vẫn không ngủ được, mắt cứ chong chong nhìn vào bóng tối, và nhớ đến vùng núi La Pán Tẩn. Vậy nên lại mở máy, lên Google search bâng quơ một tấm hình nào đó, và gõ vài dòng blog này.

Có nhiều người thấy phát bực vì tôi cứ lải nhải, hay viết về việc nhớ những vùng núi rừng. Tôi biết phần lớn trong số họ cho rằng tôi đang làm trò, giả vờ sống cảnh vẻ, thiên về tinh thần hơn vật chất, tự nâng cao quan điểm cá nhân (nhưng sự thật có phải thế không, thì thằng đàn ông 30 tuổi nào cũng đều biết, đến mức độ chán đéo buồn thanh minh). Có nhiều người họ khó chịu ra mặt, hỏi tôi:

“Mày đi đi lại lại mấy cái vùng đất đấy không thấy chán à?”

Và tôi tự lẩm nhẩm câu hỏi đó:

“Mình đi đi lại lại mấy cái vùng đất đấy mà không thấy chán ư?”

Rốt cục, tôi phải chân thật với lòng mình mà trả lời rằng:

“Uh, không chán. Đéo biết tại sao lại thế. Đéo biết tại sao lại thích đi mấy vùng hoang vu như vậy, hơn là đi du lịch hoặc đi công tác nước ngoài. Có thể mình chỉ là một thằng sống cuộc đời bé nhỏ, loanh quanh luẩn quẩn chẳng thoát khỏi nỗi nhớ mấy cái mảnh đất cằn cỗi, trên cao ấy. Có thể mình chẳng phải thằng tài giỏi, được đi Tây đi Tầu, mở mang đầu óc, dấu xuất nhập cảnh cộp chi chít trên hộ chiếu. Mình chỉ biết sống 1 cuộc đời với những hạn hẹp của con người, mối quan hệ ít ỏi, nghèo nàn, và không gian nhỏ bé xung quanh mình. Thế thôi!

Nhưng nhớ là nhớ. Làm gì có ai đặt tên được nỗi nhớ? Khi yêu, người ta tương tư nhau thì sao đéo ai hỏi “nhớ nhau mãi mà ko thấy chán à?” Bây giờ lại đi hỏi cái câu vô nghĩa đến như vậy?”

Mình vớ lấy cuốn tiểu thuyết mỏng: “Gặp gỡ ở La Pán Tẩn” của Ma Văn Kháng, trích được một đoạn thơ có phần nào đồng cảm với mình vào lúc này:

“Ông không thích ở phố đông.

Tìm nơi yên tĩnh cho lòng thảnh thơi.

Chốc đà trăm lẻ tuổi rồi.

Gái trai như đũa có đôi trưởng thành.

Cha con lời dặn đinh ninh

Đừng chết khi chưa chết.

Chớ nghèo lúc đang nghèo.

Đời đâu phải là hết.

Đừng già khi đã già

Đường dài muôn nẻo gần xa.

Nếu không định hướng biết là về đâu.

Mặc ai khanh tướng công hầu.

Hơn nhau là lúc mái đầu điểm xanh.” (*)

Đã gần 2/9, dân tình rục rịch í ới nhau, lên kế hoạch đi đây đi đó. Mình không được nghỉ những ngày lễ Việt Nam, bù lại, mình có chuyến công tác 4 ngày bên Indonesia sắp tới. Nhưng thú thực, mình xin đánh đổi chuyến đi Indo đó, chỉ để một ngày ngồi trên đỉnh đèo, ngắm những thửa ruộng vàng tháng 9 này thôi…

Cái ước mơ nhỏ nhoi đó, vậy mà cung…đéo được!

—-

(*) Thơ Trần Ngọc Lân

Advertisements

One thought on “1h sáng nhớ La Pán Tẩn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s