Ông già 80, nâu đá không bọt và sữa đặc xâm xấp 3 li.

04/8/2012

Những người trẻ tuổi,
Họ rũ mình lên chiếc ghế gỗ nhỏ
Như một chiếc tất cũ kỹ,
Tựa tường, nhìn những dòng xe mải miết đi lại
Từng giọt cà phê mệt mỏi rơi …

Việc làm chủ một shop cafe nhỏ trên phố cổ, là dịp hiếm có cho tôi có thể ngồi bên hiên cửa, ngắm hàng giờ những dòng chảy của cuộc sống, sự chuyển mùa của thời tiết, và cái mặt hồ phẳng lặng trong cõi lòng mình.

Đối với tôi, chủ gặp khách cũng như một nhân duyên. Tại sao chủ lại chọn nơi này để mở quán cà phê? Tại sao khách lại chọn quán này để ngồi, giữa hàng vạn quán cà phê lớn nhỏ khác trong lòng Hà Nội? Để rồi cứ mỗi sáng sáng ấy, vẫn con người ấy, vẫn cái góc riêng của mình ấy, chiếc bàn nhỏ ấy, một suất đồ uống ấy … Nếu không hợp duyên, khách sẽ đi lướt qua quán, hoặc chỉ uống một lần duy nhất rồi ra đi mãi mãi. Nếu hợp duyên, tôi sẽ có những người khách trung thành cho đến khi quán đóng cửa. Và rồi khách cũng sẽ trở thành tri kỷ. Việc bạn mở một quán cà phê, không phải là để bán đi những giọt đắng đen ngòm đó để đổi lấy tiền bạc vào túi mình. Việc mở quán cà phê, là bạn đang đi tìm và cóp nhặt những mối thâm giao tri kỷ.

Hồi còn học đại học, tôi thường lái xe ngang qua con đường rợp bóng 2 hàng cây trên phố Thuốc Bắc. Thật khó khăn khi phát hiện ra một quán cà phê nhỏ nhà hình ống, tấm biển sắt sơn xanh đỏ 4 chữ: “Cafe Giải khát” như những năm 94 trở về trước. Nó chẳng có gì đặc biệt, thế nhưng tôi luôn nhìn vào quán đó mỗi khi đi xe qua phố. 5 năm sau, lần đầu tiên tôi bước chân vào quán và gọi một cốc nâu đá. Kế bước theo tôi có một cụ già, ước đoán cũng phải trên 80 tuổi đang lập cập bước vào. Cụ vừa đi, tay phải vừa nâng và xoa xoa vào mu bàn tay trái bị liệt của mình, cụ ngồi chậm rãi vào chiếc bàn thứ 3 tính từ ngoài cửa vào. Chiếc bàn đó như đã đợi người bạn già của mình suốt buổi sáng, nó “cót két” nhẹ vài tiếng hoan hỉ đón chào.

“Cho một nâu đá !”

Em gái nhỏ khẽ gật đầu rồi tất bật làm suất đồ uống cho ông. Bà chủ quán, đã ngồi đó tự hồi lâu hút thuốc lá, để mặc cho em gái quán xuyến hết cả những khách hàng ra vào quán và đảm nhận công việc pha chế, lúc này mới đứng dậy đi vào sau quầy. Tôi ngồi gần quầy, có nghe bà ý nói:

“Đừng. Ông này không thích đánh bọt, và cháu đổ sữa nhiều lên một tý, xâm xấp đáy cốc chừng 3 li là vừa.”

Lúc đó tôi mới nhận ra ông cụ đó với quán là tri kỷ. Tôi không rõ quán cà phê này đã tồn tại ở đây bao nhiêu lâu, với cái biển sắt tróc gỉ này, hai cái quạt trần cũ kỹ và cái quầy bar trát bằng xi – măng và ốp gạch men này, và tôi cũng không rõ ông đã ngồi đây được bao nhiêu năm? 30 năm thì sao? Từ thời người ta vẫn còn 50 tuổi, cho đến lúc 80 gần đất xa trời thế này rồi ? Nhiều năm hơn cả số tuổi của tôi. Tất cả mọi chuyện đều có lý. Thế rồi cái quán ấy có luân chuyển người quản lý, người pha chế. Những người pha chế xưa cũ sẽ ngồi bên chiếc bàn riêng của mình hút thuốc, đứng trong quầy là một lớp người lao động đến tuổi mới, đang loay hoay với những phin cà phê, ấm nước sôi, đường, sữa, thuốc lá và những chiếc gạt tàn. Những mùa đến rồi đi, những người pha chế già rồi lại trẻ, thế nhưng cái suất nâu đá không bọt, 3 li sữa đó vẫn phải giữ nguyên phong cách của mình cho người khách 80 tuổi, sẽ mãi mãi trung thành như vậy cho đến khi ông ta ra đi mãi mãi.


Mấy anh bạn trẻ làm công sở, ngồi rũ như một chiếc tất cũ kỹ trong góc tủ, nhả lên chao đèn từng làn khói thuốc Marlboro. Tôi không biết ai mệt mỏi và vất vả hơn, người trông quán hay khách trốn cái nắng trưa hè trong văn phòng ngột ngạt, ra quán cà phê ngồi ngả ngốn thư giãn. Họ làm một hớp cà phê, bặm bặm đầu lưỡi rồi nói:

” Em cho anh xin thêm ít sữa. Cà phê quán em đặc quá.”

Tôi nâng cốc cà phê của khách lên cao tầm mắt mình, tay phải nâng cao ly rót sữa, khẽ nghiêng một góc 75 độ, sữa bắt đầu chảy xuống tạo thành cột thẳng đứng. Cốc cà phê nuốt những giọt sữa vàng rớt xuống. Trong tâm trí tôi lại nhớ về câu chuyện “Ông già 80, nâu đá không bọt và sữa đặc xâm xấp 3 li”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s