Bà lão bên ga Hàng Cỏ

Khi bài hát “Trở về” của Bức Tường kết thúc, anh bạn đặt cây đàn xuống góc quán và những người khách cuối cùng trong ngày lục tục ra về, tôi dọn rửa cốc chén, lau quét quán một chút và cũng đóng cửa ra về. Đồng hồ chỉ đúng
23:00 .

Con phố Nguyễn Hữu Huân này, có lẽ nó không bao giờ ngủ. Phía bên kia đường là quán Ốc gái Sài Gòn, người ta vẫn ăn ăn uống uống, mùi sò huyết nướng ngầy ngậy thơm phức đầu mũi tôi. Góc phố đó vẫn xập xình tiếng nhạc của hai chàng trai hát dạo, vừa đẩy loa đi dọc phố, vừa hát những bài hát của Đàm Vĩnh Hưng, vừa … bán kẹo cao su. Đôi bố – con ăn xin ngồi trên xe lăn lại đi ngang qua cửa quán tôi, lần này là lần thứ 4 tính từ tối đến giờ. Ông bố tưng tửng một bài hát chế nào đó liên quan đến tiền bạc, chắc hôm nay họ kiếm được kha khá, nên vui lắm. Vỉa hè đối diện bên kia đường là 2 tốp cảnh sát cơ động, chọn chỗ đứng ngay dưới cây cột điện không sáng đèn và bắt những xe không đội mũ bảo hiểm. Cảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là người bị xử phạt được đưa ra góc gặp anh đội trưởng, rút ví ra và gập ví vào.

Phóng xe quá một đoạn lên đầu con phố là khu vực “Trà chanh Thượng đế” ngoài vỉa hè. Quán đó khá đông các bạn trẻ xì-tin, mỗi người một phong cách. Tôi bắt gặp bóng dáng chiếc váy trắng quen mắt vẫn đi qua đi lại từng tốp khách đang uống trà chanh, mời chào mua thuốc lá. Hàng ngày, tôi thấy chị gái váy trắng đó đi dọc con phố Nguyễn Hữu Huân, lang thang bên ngoài các quán cà phê và mời chào thuốc lá. Họ làm việc từ 9h sáng, vậy tại sao đã 11h đêm, họ vẫn còn lang thang ngoài này? Tôi tự hỏi, liệu một ngày chị ta bán được bao nhiêu bao thuốc? Có ai trả lương chị hay không? Quán cafe nào cũng có thuốc lá, liệu khách nào sẽ mua thuốc từ một người bán dạo như chị ta? Chị ta đi dọc con phố trong đêm tối như vậy, đã bao giờ gặp kẻ gian hay chưa? Chị ăn tối lúc nào? Chị trở về nhà lúc nào ? …

Đến gần vườn hoa Lý Thái Tổ, tôi lại gặp một đám đông lình xình bên vệ đường. Một người đàn ông cầm ống tuýp sắt, vừa chửi bới om sòm vừa định đánh hai người phụ nữ. Một anh lái xe ôm đứng đằng sau xốc lấy nách người đàn ông kia, ra vẻ can ngăn. Hỏi ra mới biết người đàn ông cầm tuýp sắt là thằng ăn cắp, khi ăn cắp của hai người phụ nữ kia không thành, bị nạn nhân la lớn lên báo động, thì thằng ăn cắp chầy bửa rút ống tuýp định dằn mặt nạn nhân. Kiểu ăn cắp không thành, định quay ra đánh nạn nhân vì can tội dám la lớn, đúng là tôi mới gặp lần đầu ở cái Hà Nội này.

Kétttttttttttttt….

Một chiếc xe Wave lao tới và phanh gấp, hai thanh niên đội mũ lưỡi trai lao xuống, họ còn không kịp rút chìa khóa và dựng chân chống cho ngay ngắn, chiếc xe đổ kềnh ra đường. Hai thanh niên này thuộc đối tượng trẻ trâu, đi uống trà đá bên kia đường, thấy chuyện bất bình nên nhảy vào can thiệp. Một người tước ống tuýp, một người thì lao vào đạp thằng ăn trộm túi bụi. Thằng ăn trộm dằng mình ra khỏi ông xe ôm, chạy vội ra chiếc wave đang nằm dưới lề đường, định dựng lên và nổ máy thoát thân. Cậu thanh niên kia đuổi kịp và vật thằng này ra, đoạn dùng chân giẫm vào đầu thằng ăn trộm để giữ. Thằng ăn trộm nằm dưới đất, chửi bới om sòm. Thấy cảnh tượng hơi hãi hùng, hai người phụ nữ và một số người khác vội can:

“Thôi em ơi, thằng này nó bị nghiện ý mà, đừng đánh nó kẻo tội. Mình gô cổ nó lên công an phường là được rồi em ạ.”

Thằng ăn trộm vẫn chửi lớn. Thanh niên thứ hai đang sẵn ống tuýp trong tay, phang thẳng một phát vào xương ức thằng ăn trộm, nghe cái “Bập”, như thể vừa nện vào một bao tải đựng đầy cát. Thằng ăn trộm rống lên thảm thiết, nó đổi giọng:

“Ối đau quá mẹ ơi – Nó đau thật – Em xin các anh, em lạy các anh. Các anh đừng giết em, em chết mất. Huhuhu …”

Không thể chịu được cảnh hỗn độn này, tôi phóng xe đi tiếp.

23:23

Tôi ngưng lại để nghe điện thoại. Mẹ gọi, hỏi về đến đâu rồi. Giữa con phố, một quán nướng Trung Hoa đang dọn hàng. 5,6 người nhân viên vừa cười đùa với nhau, vừa lau dọn, rửa bát đĩa. Họ trẻ lắm, trông họ như chỉ mới 18, đôi mươi, những nét mặt không giống người Hà Nội.

Một bà cụ lưng còng, đội nón và lập cập xách cái mẹt bên hông, đi ngang qua Ga Hàng Cỏ. Đít quần cụ bạc phếch do ngồi lê la nhiều. Tôi không rõ cụ bán cái gì trong chiếc mẹt đó. Ánh vàng vọt đèn đường trên con đường Lê Duẩn vắng lặng, một bà cụ cứ đi mãi, đi mãi trên con đương đó. Nhà cụ ở đâu? Vì con đường Lê Duẩn này dài những gần 500m nữa. Đi hết Lê Duẩn, rồi sẽ đến con đường Giải Phóng, một bên là dải chắn tàu, một bên là công viên Thống Nhất, còn con đường Giải Phóng cứ dài mãi. Nhà cụ ở đâu? Và cụ đi về đâu trong đêm vậy ?

Tôi vẫn phóng xe đi, với tốc độ thậm chí dưới 30km/h trên con đường Giải Phóng đó, trong đầu vẫn luẩn quẩn hình ảnh về cụ già đó. Tôi đã từng gặp những cụ già đi ngang qua cửa quán cà phê của tôi. Có cụ thì chìa bàn tay gân guốc của mình ra, trong lòng bàn tay nhỏ xíu xương xẩu đó là những quả ổi vàng cáu bẩn, mà cụ bảo là nhặt ở sân nhà mình. Rẻ lắm, có vài nghìn bạc mà cả túi nylon đầy ổi, ăn không hết, để rồi tôi buộc phải bỏ vào thùng rác vì mùi của ổi chín dậy lên khắp quán. Có một cụ khác thì bán rau muống dạo. Nhưng quán cafe thì có nấu ăn gì đâu? Mà chúng cháu là thanh niên, bữa cơm mẹ nấu tràn trề ở nhà có khi còn ăn không hết, chúng cháu có mua rau bao giờ đâu? Nhưng nhìn thấy cụ già bán rau, anh bạn tôi lại rút tiền ra 5 nghìn để mua một mớ. Để rồi khi anh bạn ra về, mớ rau đó vẫn còn để nguyên trước cửa quán của tôi.

Tôi lại nhớ đến số phận của hai người già khác ở góc phố nhà bà nội tôi, 19 phố Thuốc Bắc. Một bà thì có nhà ngay phía đối diện nhà bà tôi. Hồi nhỏ, tôi vẫn thường thấy bà sang chơi với bà tôi, cười nói, nhặt rau, uống trà. Nhưng khi tôi học đại học, thi thoảng lên chơi nhà bà nội, tôi chỉ nhìn thấy bà già kia qua chấn song cửa sổ trên gác 2, nhà đối diện, buồn bã nhìn xuống con phố. Bà nội tôi bảo, bà già kia bắt đầu mất trí nhớ, xểnh ra là hay đi linh tinh, mà con cái ban ngày cũng phải đi làm ăn cả, chẳng còn cách nào khác đành nhốt mẹ trong nhà. Bà già ấy quên cả bà nội tôi. Hàng ngày chỉ ngồi đó, nhìn xuống con phố Thuốc Bắc qua song sắt. Đến một ngày, tôi không trông thấy bà trên ô cửa đó nữa.

Ảnh sưu tầm.
Ảnh sưu tầm.

Lại có hai bà cháu khác, một ngày đi ăn xin ngang qua cửa nhà bà nội tôi. Bà nội tôi khóc, khi nhận ra bà già kia ngày trước ngồi bán nước chè ở đầu con hẻm, phố Hàng Hòm. Bà nội hỏi:

“Cụ ơi, con cái cụ đâu, mà sao hơn tám chục tuổi đầu này mà phải đi xin ăn thế này?”

Tôi không nhớ câu trả lời cụ già kia ra sao, vì lúc đó tôi còn quá bé, để nghĩ rằng đó là một chuyện đau xót. Ấn tượng trong tôi, là bà nội đã lấy trong hòm của bà, một chiếc áo len tím mới nguyên, còn thơm mùi băng phiến, cộng thêm một chiếc bánh chưng, một chồng bát và đũa mới trong chạn, để cho cụ già kia. Và đó cũng là lần duy nhất cụ già cùng đứa cháu nhỏ của mình, xuất hiện trước cửa nhà bà nội tôi.

Ôi, Hà Nội …
Cái mảnh đất màu mỡ, mà hàng ngày người ta kèn cựa nhau từng cm một để mưu sinh, là miền đất hứa của bao lớp người ngoại tỉnh lên đây kiếm sống, cho dù phải làm bất kỳ nghề nào. Sâu trong thâm tâm tôi, tôi chỉ cảm nhận thấy một sự quá tải. Quá tải về dân số, quá tải về sức chịu đựng cho mỗi kiếp người, quá tải cả về lòng thương. Hàng ngày, tôi vẫn bắt gặp những mảnh đời như vậy, le lói dưới ánh đèn đường, đến đêm vẫn chưa được về nhà ngủ. Con tim nhỏ bé lắm, đau xót sao cho hết những kiếp người? Sức chịu đựng của những người mưu sinh, từ những đứa bé con đi ăn xin, sẵn sàng quỳ mọp xuống chân khách để người ta chửi, đạp, chỉ để chày bửa kiếm được vài nghìn đồng; đến những cô gái điếm rẻ tiền bước đi ngang dọc những con phố bẩn thỉu, những người nhặt ve chai ngủ quên đời bên chiếc xe đạp của mình, những bà già lủi thủi với chiếc mẹt của mình, với giá trị món hàng hầu như rất thấp.

Chỉ cần bước ra con phố thôi, bạn sẽ gặp những cảnh tượng đó hàng ngày. Chúng ta cố lờ đi, không nhìn vào đó, không muốn lòng thêm đau, để mà sống. Chúng ta chỉ nói rằng:

“Xã hội này là thế, biết làm sao được !”

Để rồi cố quên đi.

Tôi cố cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của mình, cố trở về nhà, cố tắm rửa, cố quên đi mọi chuyện, trong giấc ngủ của mình.

2:25 sáng 11/8/2012.

Vẫn chưa ngủ được …

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s