Con ốc sên và chiếc bút chì thần thánh (p1)

Tôi nghĩ trong tâm hồn mỗi người có một thiết bị vi tế, có tên gọi là “bộ cộng hưởng”. Và nó sẽ rung lên, phát ra âm thanh nếu gặp bất kỳ chuyện gì có cùng tần số trong cuộc sống, làm rúng động tâm hồn người ta. Vấn đề là “bộ cộng hưởng” này của mỗi người được chính người đó căn chỉnh khác nhau, để tự bảo vệ mình trong cuộc sống. Và vì vậy, với chuyện một người thân mới chết, một bà già ăn xin mù loà đói rách ngồi núp dưới ghế đá, nạn đói ở châu Phi, xem phim Romeo vs Juliet … Họ tự nhủ rằng:

“mình sẽ ko cảm động khi gặp những tình huống như vậy. Ok, người ta mắng mình là kẻ thờ ơ, trái tim chai sạn cũng được, nhưng ít ra mình sẽ ko cảm thấy bị tổn thương.”

Có lẽ đó là điều khác biệt lớn nhất giữa trẻ con và người lớn. Trẻ con thì có tâm hồn nhạy cảm nên chúng dễ bị tổn thương, người lớn thì thiết lập cơ chế bảo vệ cho trái tim (hừm, tôi nghĩ trái tim của tôi đang bị đánh lừa, để phục vụ mục đích cho thế lực đen tối nào đó – họ nghĩ vậy), và họ sống an toàn cho đến lúc chết vì tai nạn, bệnh tật hay tuổi già. Không mấy ca nào xác nhận do xúc động quá mà chết cả.
———–

20131009-082722.jpg

Tôi đã như một con ốc sên, lệt phệt kéo lê về tương lai phía trước trong tâm trạng ủ ê, chán nản. Tôi để lại những vệt dài trên đường và một đống đổ nát tại những nơi tôi đi ngang qua. Có nhiều lần, cái đống chất lỏng bầy nhầy trong con ốc sên kia tụ lại thành cái-mà-nó-gọi-là-não có khả năng suy nghĩ, đã đặt ra cho nó câu hỏi tự vấn lương tâm:

“Làm thế nào để thoát khỏi chiếc vỏ ốc này?”

Nó chỉ ngẩng đầu thốt lên câu hỏi đó, rồi lại lầm lũi lết tiếp. Đương nhiên, não ốc sên chỉ đặt ra được câu hỏi, nhưng nó chưa đủ tiến hoá để có thể tự tìm ra câu trả lời. Thật là bi kịch vãi chưởng!

Đến một buổi đêm trăng thanh gió mát, hương hoa sữa ngạt ngào len lỏi vào từng gian phòng mỗi người, từng chiếc vỏ ốc nhỏ… Con ốc sên ko ngủ nữa, nó quyết định bò lên ngọn cỏ cao nhất để xức hương hoa sữa lên râu mình, tắm mình trong những giọt sương đêm và đợi chờ những tia nắng đầu tiên trong ngày.

Bỗng từ trên cao, một quầng sáng chói chang từ từ hạ xuống phía trên đầu nó. Con ốc sên cố vắt ngược mắt ra phía sau để nhìn lên xem quầng sáng đó là cái gì, một lần nữa, não ốc sên lại hoạt động:

“Mặt trời đã lên rồi hay sao?”

Có một giọng nói vang lên, nhưng trả lời câu hỏi của con ốc sên theo một cách cực kỳ không liên quan. Giọng nói đó ôn tồn hỏi, như phán từ trên trời xuống:

“Vì sao con khóc?” :3 :3 :3

(Còn tiếp)

Advertisements

2 thoughts on “Con ốc sên và chiếc bút chì thần thánh (p1)

  1. câu chuyện lắng đọng cảm xúc, mang đậm âm hưởng của tinh thần sôi nổi tuổi đôi mươi, chắc là được truyền cảm hứng từ sự kiện U-19 bị mất điện thoại tại sân bay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s